Ánh sao mờ sau những cơn mưa

Anh vẫn luôn nở nụ cười khi bên cạnh em. Em có bao giờ tự hỏi vì sao nụ cười anh trở nên ngượng ngạo thế chưa? À, mà chắc gì em đã để ý đến những cảm xúc lúc này anh đang trải. Anh đang rất đau đó thôi, đau đớn làm sao khi phải cố gắng cười để người ta không nhận ra nỗi lòng. Nếu một người chưa từng như thế thì cũng chẳng thể nhận ra được. Ít có ai đó chịu thấu hiểu cho nhau ! Nhất là khi yêu thương, thấu hiểu lại càng cần thiết hơn cả. Nhưng mà, em đã không hiểu ra được niềm đau nơi anh.

Anh đã suy ngẫm rất nhiều. Một người con trai đã trằn trọc không ngủ được, anh ta đã lén giấu đi giọt nước mắt cay đắng của đời mình để có thể dang vòng tay ôm em vào lòng. Em là một bông hoa hồng, em dịu dàng, mềm mại nhưng lại đầy gai nhọn. Anh đã cố đưa bàn tay níu lấy nhưng tất cả anh nhận lại cũng chỉ là tổn thương. Càng giữ chặt lại càng bị tổn thương đâm sâu vào, đau đớn làm sao ! Vốn dĩ, thứ chẳng thuộc về mình thì mãi mãi vẫn không thuộc về mình. Anh có cố giành lấy, cố giữ thật kĩ rồi một ngày cũng vụt mất mà thôi.

anh-sao-mo-sau-con-mua

Anh đã từng tin tình yêu là vĩnh cửu khi anh nhìn thấy ngọn lửa đầu bừng sáng trong đôi mắt em. Anh đã thầm yêu, thầm nhớ đôi mắt ấy nhường nào ! Anh nhớ hàng mi cong dài khẽ đan vào nhau những lúc em ngủ, nhớ cả ánh mắt biết cười dịu dàng, ngọt ngào của em. Và rồi, anh đã không tin mình xa nhau. Anh đã chẳng bao giờ nghĩ rằng em sẽ thay đổi và rời bỏ anh như vậy. Bật chợt, anh nhận ra tim mình lẻ loi ! Vốn dĩ, cầu vồng lung linh kia chỉ là ảo, chẳng ai biết được nơi bắt đầu và điểm kết thúc, chỉ là hư vô rồi vụt biến mất trong chốc lát. Thế nhưng nó để lại sự lưu luyến, mơ mộng cho cuộc đời.

Trong đêm, anh nhận ra mình như ngôi sao mờ cô đơn sau cơn mưa. Ngôi sao ấy chẳng thể sáng, nhưng vẫn cố lập lòe. Chỉ vì, anh không muốn thấy em buồn. Anh đã hy sinh quá nhiều, anh đã cố gượng dậy sau bao tổn thương và nước mắt. Để được yêu em, để được nhìn thấy em cười mỗi ngày. Nếu một ngày kia, ánh sao ấy vụt tắt trong đêm tối, liệu em có nhận ra sự biến mất ấy ? Liệu em có buồn và lẻ loi ?

Bình luận