Cần làm việc một cách khôn ngoan

Bài viết này thuộc phần 8 của 28 phần trong series: Làm sao để học giỏi?

Sự cần cù, chăm chỉ quan trọng thật đấy, nhưng đôi khi nó khiến ta cứ cắm đầu vào làm mà không hề dừng lại để suy nghĩ. Hãy trở lại câu chuyện về hai anh tiều phu ở phần trước. Người làm việc chăm hơn lại thua cuộc, bởi anh không nhận ra rằng bên cạnh việc dồn mọi sức lực để đốn gỗ, thì công cụ làm việc (trong trường hợp này là chiếc rìu) cũng là một yếu tố vô cùng quan trọng để giúp anh đốn cây nhanh hơn. Với một chiếc rìu cùn, anh phải mất nhiều thời gian và công sức hơn để đốn ngã một cây gỗ. Đó là lý do vì sao làm việc cần mẫn liên tục lại không phải lúc nào cũng dẫn đến thành công. Làm việc một cách khôn ngoan có khi còn quan trọng hơn. Nếu không làm việc khôn ngoan, chúng ta chỉ lãng phí thời gian và công sức một cách vô ích.

Một ví dụ rất dễ thấy là trong trường học, có những học sinh học ngày học đêm nhưng điểm thi vẫn cứ thấp lè tè. Trong khi đó, có những nhóm bạn khác cũng học chăm nhưng vẫn có thời gian thư giãn bình thường thì lại đạt thành tích cao hơn. Nội dung kiến thức của hai nhóm học sinh này là hoàn toàn giống nhau, nhưng điều gì giúp cho nhóm thứ hai đạt được thành tích cao hơn nhóm thứ nhất? Có phải nhóm thứ hai thông minh hơn? Có thể là vậy, nhưng nguyên nhân chính là cách mỗi người nắm bắt cùng một bài học và cách học của họ như thế nào. Họ đã chọn một cách học thông minh, đó là học chăm chỉ và khôn ngoan.

Chúng ta phải vừa chăm chỉ và vừa khôn ngoan trong mỗi việc ta làm. Đó chính là lý do mà mỗi chúng ta sinh ra đều có cơ bắp lẫn trí tuệ. Chúng ta cần phải sử dụng cả hai, dù không phải lúc nào cũng vậy.

Cô bé và quả dưa hấu

Một người mẹ đưa cô con gái nhỏ của mình đến thăm một trang trại dưa hấu. Cô bé đi quanh quẩn một mình và chợt nảy ra ý định muốn mua cho mẹ một quả dưa. Trông thấy một quả thật lớn, em bèn hỏi người chủ ruộng dưa xem giá của nó là bao nhiêu.

– Quả này à? Giá của nó là 50 ngàn. – Người chủ trang trại đáp.

– Nhưng cháu chỉ có 5 ngàn thôi. – Cô gái nhỏ thất vọng. – Cháu muốn mua cho mẹ cháu một quả…

Cảm động trước tình cảm của cô bé, người chủ trang trại nhìn quanh, đoạn ông chỉ vào một quả dưa nhỏ hơn rồi nói:

– Quả này thì sao nào? Nó chỉ có 5 ngàn thôi.

Nghe thấy thế, cô gái nhỏ tươi tỉnh hẳn lên:

– Tuyệt quá. Cháu sẽ mua nó. – Cô đáp rồi trả tiền cho bác nông dân. – Bác đừng hái nó nhé. Bác cứ để nó trên dây ấy. Một tháng nữa cháu sẽ quay lại lấy nó. Cảm ơn bác!

Bác nông dân chỉ còn biết đứng ngẩn ra vì kinh ngạc.

Đôi khi, suy nghĩ đơn giản là suy nghĩ khôn ngoan.

Bình luận