”Đã xem” là 2 chữ mang lại cho con người ta nhiều cảm xúc nhất

da-xem-la-2-chu-mang-lai-cho-con-nguoi-ta-nhieu-cam-xuc-nhat-82679944

Có đôi lần, khi mới bắt đầu có tình cảm với ai đó, điều đơn giản mỗi ngày là sẽ nhắn tin cho cái người mà ta có tình cảm với những câu hỏi rất thường nhật như “Chào buổi sáng!”, “đang làm gì đấy?”, “đã ăn cơm chưa?”… Và kéo theo là những trông ngóng một tin nhắn trả lời lại..

Mối quan hệ giữa chúng ta mong manh lắm. Chỉ cần tắt máy, sign out là biết có còn gặp lại nhau nữa hay không, có còn muốn biết về nhau nữa hay không.

Đã xem, tức là người ta còn vào đọc tin nhắn của mình. Có khi không biết hay nên trả lời thế nào nên thôi, để đó, im lặng.

Còn thấy tin nhắn mà không đọc, dù đang onl, dù đang update stt đều đặn, cứ để tin nhắn đó trôi tuột dần về phía sau. Rồi cũng lại im lặng.

Nhưng mà, suy cho cùng, đó đều là những cách giải quyết đáng trách nhất. Tất cả đều im lặng, người chủ động im lặng thì nhẹ nhàng rồi, chỉ cần thấy sms đến, cuộc gọi đến thì khỏi nghe máy, khỏi rep. Khắc người ta tự nản. Chỉ tội cho người còn lại, cứ luôn bị những suy nghĩ dằn vặt “Tại sao tại sao”, phải làm thế nào để liên lạc cho bằng được!
Nhưng kết quả nhận được, chỉ là sự im lặng giết chết người ta dần mòn theo những suy nghĩ tiêu cực ” Mình đã làm gì sai?”

Sao ta không nói thẳng cho nhau nghe những suy nghĩ về nhau, sao không gặp mặt nhau nói tại sao. Mà lại chọn cách tàn nhẫn thế?
Tánh thẳng, nên thường đọc tin nhắn rồi rep lại ngay, hoặc lâu sau đó. Còn những tin nhắn rep lại vu vơ thường không đọc vì biết nó không mang tính chất quan trọng gì. Còn với người mình không thích, thường sẽ nói thẳng lí do tại sao như vậy. Sau đó, là lặng lẽ xóa nik. Vì không muốn cả 2 mất thời gian của nhau.

Tánh cố chấp nữa, bản thân khi bị bỏ mặc, hay cố gắng bằng mọi giá làm mọi cách để biết nguyên do tại sao bị bỏ rơi. Cố cũng đã cố rồi, làm cũng đã làm rồi. Còn phần người ta muốn bỏ mặc thì chịu. Đời, đâu ai nói trước được điều gì.
Cho nên, có giận dỗi gì nhau,có không thích nhau, có ghét nhau, lỡ có gì gì với nhau, xin hãy nói ra chứ đừng im lặng. Im lặng đáng sợ lắm!

Bình luận