Đi qua ngày gió

Gió vẫn thế – vẫn là tri kỷ của những ngày chênh vênh

Ngày gió thổi, bụi tung một khoảng trời, tôi bỗng nghĩ tuổi thanh xuân của mình còn dài lắm, vậy cớ mà bản thân lại lơ đi một vài cơ hội cho mình. Ví dụ như: bỏ lỡ chuyến xe đến trường sớm, thay vào đó ngủ vùi và bắt chuyến xe đến muộn, bỏ lỡ một chương trình ca nhạc của một thời của tuổi ấu thơ, bỏ lỡ một chuyến đi, một cái nắm tay, hay bỏ lỡ một người dành tình cảm cho mình.

Đứng giữa ranh giới của trưởng thành và non trẻ, hay đúng hơn là đứng bên vực của việc phải trưởng thành, những việc dại, việc khôn chợt ùa về, chợt nhận ra tuổi thanh xuân còn ngắn ngủi lắm, quay đầu, vòng thời gian đã chạy xa một khoảng trời.

di-qua-ngay-gio

Chiều nay, thành phố có mưa bay – dư âm của cơn bão cũ, tôi ngả mình vào cơn gió hối hả, ngả mình vào những vòng xe. Một giai điệu cũ kỹ vang lên, tiếng leng keng của xe điện ùa về, một khung trời cũ.

Tôi bỗng thấy vui, bỗng thấy chạnh lòng, và bống thấy mình ích kỷ và quá cố lạnh lùng.

Kỳ lạ không? Những nụ cười của người xưa cũ, của cuộc tình đã quá xa vời vòng tay.

Kì lạ không?

Những cơn gió chạy nhanh, càng gần ta như ta cố gần nó, những cơn gió lộng, cuốn mọi lo toan và muộn phiền, dường như những suy nghĩ cuốn theo chiều gió, dễ chịu lạ.

Và tự dưng tôi muốn

… Ôm người mình thương thật lâu, nói những lời hoa mỹ
… Dựa vào vai thật lâu, để ghi nhớ mùi hương còn đọng trên vai ai vậy là đủ
… Viết những điều sến súa, dành một bản nhạc tặng cho người
… Và dành thời gian… biết đúng giờ để không bỏ lỡ chuyến xe đến trường sớm

Hãy cho tôi thời gian, cho tôi xin những khoảnh khắc nhỏ nhất, để tôi sống chậm lại cho thế giới mình

Hãy ôm tôi thật lâu, để giữ tôi lại, cho tôi xin bản thân được đòi hỏi một chút đỉnh.

Vậy nhé, bạn của tôi

 

Bình luận