Đợi để được rời xa

“Qua bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu xa cách, như đã có lúc người ta tưởng sẽ rời xa nhau mãi mãi, người  ta tưởng sẽ rủ bỏ một ai đó vĩnh viễn ra khỏi cuộc đời mình, cố gắng mạnh mẽ và cố gắng quên Nhưng thực chất, có những tình cảm đã bắt đầu rồi là chẳng bao giờ còn muốn kết thúc, chẳng bao giờ muốn xóa đi”

doi-de-duoc-roi-xa
Có thể trong cuộc đời người ta cần mâu thuẫn với bản thân mình để có thể an ủi lòng. Khi quay lưng chia tay một người mà ta muốn quên đi, lại nghĩ thầm rằng
“Trái đất này rộng lắm, còn nhiều người để yêu, còn nhiều thứ chờ ta phía trước”
Còn khi đau đớn buông tay một ai đó trong đời mà ta luôn không ngừng yêu và hi vọng, ta lại dối lòng:
“Trái đất này hẹp lắm, đi một vòng, rồi lại tìm thấy nhau”
Em thì khác, có lẽ tình yêu mà em dành cho anh, không đơn giản như em vẫn nghĩ. Khi còn nhau, ta đã không nhận ra tình cảm thật sự ta dành cho nhau lớn thế nào, đến khi mất nhau, làm đau lẫn nhau, rồi đau đớn buông tay….
Cô gái đa sầu của anh- tưởng chừng rất cần che chở, nhưng tỏ ra mạnh mẽ vô cùng, anh bảo:
“anh cần một cô vợ mạnh mẽ chứ không yếu đuối, sắc sảo chứ không khóc lóc, giỏi giang chứ không mơ mộng”

Anh à: MẠNH MẼ KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ KHÔNG MỘT LẦN NÀO YẾU ĐUỐI
SẮC SẢO KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ CHƯA KHI NÀO RƠI NƯỚC MẮT
GIỎI GIANG KHÔNG ĐỒNG NGHĨA VỚI VIỆC KHÔNG ĐƯỢC MƠ MỘNG

Nếu anh muốn tìm một người vợ như thế, thật lòng em không phải là cô vợ của anh, vì con người ta cần sống bằng cả trái tim và lí trí.
Nhưng em vẫn yêu một chàng trai không phải chồng em……………..
Em đã nói nhiều lần rồi, anh không được quyền làm tổn thương mình, không được  quyền nói xấu mình trước mặt em, nhưng em quên nói rằng ĐỪNG LÀM EM ĐAU!
VÀ RỒI ANH BƯỚC ĐI…
————————————————–

Những tia nắng khẽ rón chân bước qua khỏi căn phòng của cô, bước về nhà với bao mệt nhọc, bật chiếc radio cũ kỉ lên nghe nhạc, ngâm mình trong bồn tắm để suy nghĩ về những việc đã qua. Cô đã đi không một lời từ biệt sau cái ngày anh bảo cô nên quên anh đi, cô ghét phải trốn chạy, nhưng thà trốn chạy khỏi anh còn hơn là trốn chạy tình cảm của chính mình, có thể mọi người bảo rằng thật ngốc, nhưng những bông hoa giấy trước sân nhà cô mà anh trồng ngày trước sẽ không thể hết giận hờn anh,nếu cô không rời xa chúng. Xoa bàn tay cho những bọt xà phòng thêm nhiều, một lời nhắn từ radio của quà tặng đêm khuya:
–  Anh có thể bắt em chia tay anh, nhưng anh có thể bắt mình ngừng yêu ai đó không, anh biết là chỉ có một câu trả lời thôi mà, nếu anh trả lời ngược lại, thì anh chưa yêu ai chân thật bao giờ, phải không anh?

Phải, chúng ta là gì của nhau, mà anh cứ bắt cô ngừng yêu anh…
“… So good-bye, please don’t cry
We both know I’m not what you
You need ”
Nên điều cô muốn, không phải là chờ anh quay về với mình, cô biết thật rằng người ta thấy trái đất hẹp khi người ta nhận ra mình đã đánh mất một người mà mình yêu thương. Chỉ là cô muốn đứng ở một nơi nào đó mà anh không thể thấy, nhưng vẫn dõi theo anh, đợi một ngày anh biết khóc, biết đau, biết thế nào là hạnh phúc
—————————————————-

Nơi ngôi nhà có giàn hoa giấy, những dây hoa giấy rậm rạp xõa xuống cánh cổng như một ổ khóa kiêng cố, lá của chúng bám đầy bụi lâu ngày không được chăm sóc. Chàng trai bước vào ngôi nhà, trên tay là chiếc chìa khóa đã cũ, loay hoay mãi mới có thể mở khóa vì mọi thứ trở nên ẩm mốc và rỉ sét, anh nhận ra dường như cô chưa một lần quay lại nơi này, mạng nhện chăng khắp phòng, những cuốn sách anh gửi tặng cô vẫn bề bộn trên giường và bàn làm việc, những mảnh giấy stick nhẹ lay khi gió lùa qua khung cửa, rơi xuống sàn, trên mảnh giấy là khuôn mặt cười với dòng chữ “cố lên”
Lòng anh đã cố gắng ghạt em ra khỏi đời vì chạy theo những thứ chưa bao giờ chân thật, anh bỏ lại em với những ngày mưa nắng vô tình, với những sáng không gọi em dậy sớm,anh đã nắm tay một người con gái khác thông minh, sắc sảo và mạnh mẽ như anh mong muốn.

5 năm qua, cô ấy chưa bao giờ nhẹ nhàng an ủi anh mỗi khi anh mệt mỏi hay buồn bã chuyện gì đó, thay vào đó là những lần trách cứ anh rằng sao không biết đứng lên mà cứ ngồi đó than van. Cô ấy chưa bao giờ khóc dù anh có cãi nhau và giận hờn cô ấy, ngược lại, còn ngước cao đầu và khẳng định không có anh cũng chẳng sao. Những lúc anh bàn chuyện lập gia đình với những tính toán hoàn hảo với cô ấy, cô ấy có vẻ bực mình và cho anh quá ảo tưởng. Anh chợt nhận ra anh đang mâu thuẫn với lòng mình, chợt nhận ra đâu đó trong tim này hiện lên rõ nét những giọt nước mắt, nhớ về những lần ai đó tựa đầu vào vai anh như cần sự chở che, nhưng ước mơ của em chưa bao giờ anh làm được, anh nhớ em!

Và anh rời khỏi căn nhà, mang theo một nhành hoa giấy về trồng trước cửa nhà anh hiện tại. Ngôi nhà thứ hai với một chùm hoa giấy, anh và cô gái ấy chia tay nhau, cô gái bước đi, không một giọt nước mắt, quay lại nhếch môi cười rồi rời khỏi trước mặt anh, không thầm lặng và đột ngột như cô.
Hoa giấy từng ngày xanh tốt, bám vào cổng nhà anh, tươi tắn không bám bụi.
Một ngày mưa bất chợt, một người con gái tất tả chạy lại nơi cánh cổng có giàn hoa giấy xanh tươi, một giọt nước mắt lăn trên má, hòa vào nước mưa, kí ức như ùa về trong trái tim, cô nghe người bạn cũ bảo rằng anh đã chia tay người ấy, vừa buồn, vừa thấy lòng như lắng xuống, giàn hoa giấy ngày xưa, có còn?

Một chiếc xe ngừng lại nơi cô đang đứng, chàng trai cầm chìa khóa cổng bước ra khỏi xe
Ke.e.e.n.g
Chiếc chìa khóa rơi xuống một tiếng nhạt nhòa trong mưa, họ nhìn nhau, tủi hờn, nhớ nhung. Cô không còn khóc, không còn chạy đến bên anh, không líu ríu những chuyện tương lai nhưng nước mắt người con trai đã lăn dài, bước chân anh bước về phía em:

“… Oh, my love, my darling
I’ve hungered for your touch
A long, lonely time
And time goes by so slowly
And time can do so much
Are you still mine?…”
(“… Hỡi người yêu dấu
Anh khao khát biết bao khi có em bên cạnh
thời gian đã qua thật dài và cô đơn
Và từng giây phút cứ trôi đi chậm hơn
Nó có thể làm được nhiều điều hơn thế.
Anh tự hỏi đến lúc đó em có còn là của riêng anh?…”)
Cô gái chợt mỉm cười “Em đã đợi, để được rời xa anh lần nữa, đợi-không có nghĩa là quay lại bên nhau, mà là để được thấy anh sống thế nào!”
Mặc kệ trời mưa trắng xóa, cô gái bước đi, không quay nhìn lại để anh thấy giọt nước mắt của mình”
chiếc radio vẫn bật, bài thơ cất lên như xoa đi những hạt mưa chưa kịp nguôi nỗi nhớ:
Nếu một ngày bọn mình chẳng cưới nhau
Anh vẫn thế thôi, lấy một cô vợ khác
Gom những mảnh tình yêu vỡ nát
Anh cất vào lòng, ở một góc xa xăm

Cô vợ của anh chẳng biết chuyện bọn mình
Sẽ sinh những đứa con không gọi em là mẹ
Anh vẫn cười vui, anh nghĩ anh nên thế
Người vợ nào cũng đáng được yêu thương

Nhưng giữa bộn bề tất tả chậm nhanh
Còn có đau thương cho tình yêu đã lỡ?
Mơ ước giản đơn, đã trở thành dang dở
Ta sống nửa hồn, nửa đã chết từ lâu

Một nửa hồn đã mất lúc xa nhau
Ta đem chôn cùng những niềm hy vọng
Còn thân xác, vì đời, nên vẫn sống
Vẫn nói cười, vẫn cố tỏ yêu thương

Rồi gặp nhau giữa tấp nập phố phường
Liệu ta có thản nhiên quay mặt
Hay ôm chặt lấy nhau, tủi hờn nước mắt
Bọn mình sẽ thế nào? Nếu ta chẳng cưới nhau.

Tác giả: Trương Lê Quỳnh Như

Bình luận