Em trai tôi

Muốn nhìn thấy cầu vồng…
Thì phải chấp nhận cơn mưa…

Tôi có một người em trai, nó nhỏ hơn tôi bốn tuổi…Ngay từ lúc nó còn trong bụng mẹ, tôi đã luôn khát khao cùng em tôi chơi đá banh, chơi thả diều trên những cánh đồng vi vu gió bạt ngàn. Thế nhưng em trai tôi… từ lúc sinh ra đời nó đã mang trong mình một trái tim không khoẻ mạnh. Thượng đế đã cướp đi của nó rất nhiều thứ kể từ khi nó chập chững bước vào thế giới này…Đời bất công thế đấy…

em-trai-toi

Khi những đứa trẻ đồng trang lứa chạy nhảy, nô đùa vờn quanh sân bóng thì em tôi lặng lẽ ngồi trên hàng ghế đá, ánh mắt mang mác buồn nhìn về xa xăm. Khi những đứa trẻ nhấm nháp ngon lành những chiếc bánh ngọt hay những ly kem vào những buổi trưa hè nắng gắt thì em tôi cắn chặt răng, nuốt nước miếng dằn lòng…Khi những đứa trẻ cắp sách đến trường trong tiếng trống rộn rã thì em tôi nằm co ro trong bệnh viện, chịu đựng từng cơn đau dày vò….Tôi chỉ đứng lẳng lặng và nhìn, tôi đã chả thể làm gì cả…Tôi là một thằng anh trai vô dụng…

Trong ngôi nhà thiếu vắng một người. Hằng đêm tôi nghe thấy tiếng khóc nức nở của mẹ tôi. Bà cứ lẳng lặng nhìn tấm ảnh em trai tôi, đôi bàn tay sần sùi vuốt ve nhè nhẹ tấm ảnh. Rồi cứ thế nước mắt mẹ tôi nhẹ nhàng rơi xuống, không một tiếng động nhưng đủ làm tim tôi đau nhói….Tôi ngước mắt nhìn lên trần nhà, nén dòng nước mắt đang trực chảy ra. Tôi làm gì có tư cách để khóc khi giờ đây có lẽ em tôi, mẹ tôi, ba tôi đang đau đớn hơn tôi gấp ngàn lần…Bức ảnh kia có lẽ đã nhoè đi trong nước mắt, chai rượu kia có lẽ ba tôi đã uống sạch, còn em tôi giờ này có phải đang khóc trong bệnh viện….

em-trai-toi-2

Tôi từng rất thích bóng rổ đến nỗi bao nhiều tiền tích cóp dành dụm được tôi cũng lấy hết ra hết chỉ để mua một quả bóng rổ. Hồi đó cứ mỗi ngày tôi lại chơi bóng rổ cho đến rạng tối mới về nhà. Rồi đến một ngày, tôi định vô lấy bóng như thường lệ thì …tôi thấy em trai tôi đang ôm khư khư quả bóng rổ trên tay. Nó ngẩng đôi mắt đen láy lên nhìn tôi, đôi môi nhợt nhạt mấp máy:

– Anh Hai, anh cho em chơi bóng chung với nhé !

Nghe xong tim tôi như thắt lại, miệng khô khốc không nói lên lời. Tôi nhẹ nhàng bắt lấy bả vai nó, gắt gao nói từng chữ rõ ràng:

– Em không thể chơi !

Nó hất tay tôi ra, đôi mắt đen láy nhoà đi vì nước mắt. Nó cắn chặt môi, hét lên trong tiếng nấc:

– Cái gì cũng không thể, không thể…Chơi cũng không được chơi, ăn cũng phải theo quy định, đi học cũng chả thể đi. Anh nói đi, sống mà cứ phải e sợ thế này em còn sống để làm gì ? Anh hai mau nói đi chứ đồ đáng ghét, em ghét anh hai !

Nó quơ tay chân loạng choạng, chiếc cửa đóng sầm lại, chỉ còn lại tiếng quả bóng lăn lóc trên sàn nhà. Tôi cứ đứng đấy như một pho tượng, từng lời nói của em tôi như một căn bệnh nan y vô hình ăn mòn trái tim tôi…Từ đó trở đi, không ai còn nhìn thấy quả bóng kia trong căn nhà này, cũng như đã chẳng còn ai nhớ tôi thích bóng rổ như thế nào…chính tôi cũng quên rồi ….

em-trai-toi-3

Hôm nay trong căn bệnh viện lát gạch trắng tinh. Em tôi đang thực hiện một cuộc mổ cấy ghép tim, tỉ lệ thành công chỉ có bảy mươi phần trăm…Đây là một ca phẫu thuật hết sức khó khăn đặt trên là tính mạng một con người. Hôm nay tôi nghỉ học cùng bố mẹ túc trực trước phòng phẫu thuật. Ba mẹ tôi dường như đứng ngồi không yên, đôi tay cứ run lên bần bật, mắt đỏ hoe hằn lên đầy tơ máu. Tôi cứ ngồi đấy lặng lẽ trong một xó hành lang, đôi tay siết chặt đến đỏ lừ. Tôi chăm chăm nhìn về phía cửa phòng bệnh cho đến khi một vị bác sĩ trở ra. Ba mẹ tôi vội vàng chạy lại nắm lấy tay bác sĩ hỏi han :

– Xin lỗi …chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng ca phẫu thuật không thành công! Gia đình hãy vô gặp cháu lần cuối !

Gào thét, đau đớn, khóc lóc …chả thế giúp được gì. Dẫu biết thế nhưng không ngăn được…

Có lẽ giờ đây em đã đầu thai vào một gia đình tốt hơn và có một trái tim khoẻ mạnh…Tạm biệt em trai yêu quý của anh !!

Mưa to quá không dừng được…
Những đám mây đen đã che lấp cầu vồng…

 

Bình luận