Hạ đưa em về

Ánh mặt trời trong trẻo dịu dàng hắt xiên lên mặt hồ cùng sóng nước lăn tăn khiến Hạ in bóng những tia nắng vàng rộm lên bậu cửa thời gian, một khoảng không đầy sắc màu lấp lánh tô điểm cho bầu trời hạ thêm thênh thang, rộng mở. Em ngồi đây đợi chờ hạ mang theo dàn hợp xướng nảy lên khúc dương cầm mà suy nghĩ về duyên phận của đời người.

Có phải em đã vội vàng khi hạ đã về đây, khi hạ đã nhuốm màu lên vẻ thanh tú của mắt biếc mà muốn gửi gắm ngày tháng mênh mang vào lòng như một lời hẹn ước, một lời hẹn ước mộc mạc, thật giản đơn mà thôi. Vậy mà đã phải chờ qua năm năm tháng tháng, chờ qua hết màu mây mới thấy hạ trở lại.

em-yeu-ha

 

Hạ trở lại trong những xuyến xao, bâng khuâng nghe rất lạ, từng ánh nắng vàng óng ả ôm ấp những ngày đã từng gặp gỡ, đã từng yêu thương giờ vất vưởng trên những bậc thềm cũ kỹ còn đọng trong ký ức. Ký ức của những ngày hạ nghĩa tình, hạ bồi đắp những nuối tiếc, giữ lại những hoàn mỹ chân thật của lòng người dành cho nhau.

Chúng ta đã từng dành cho nhau những yêu thương ngọt ngào là thế, vậy mà hạ vẫn buông những tia nắng gắt gỏng ngoài kia, đã nhuộm vàng ánh mắt cuốn theo hàng cây nghiêng nghiêng chịu đựng đang bỏng rát một niềm đau. Hạ cứ thế buông những nóng nảy rồi lại khẽ hôn lên đôi má, vẽ nhạt một màu chênh vênh để không thấy được sự gian dối luôn rất thật, sắp xếp những vụng dại mà nỗi buồn chưa cả kịp hong khô đi.

Có lẽ khi em đã phải tự yêu thương mình quá lâu thì chút phóng khoáng ngoài kia bỗng vô tình cứa vết tim sâu. Quay lưng ngược hướng nắng hạ bỗng thấy xa lạ đến lạ thường. Con đường lòng vòng của niềm hạnh phúc thật xa xôi. Hạ rực nắng vàng là vậy, nồng nàn là thế, vẫn như thuở hạ dắt em về có lác đác lá rơi vào thinh không mà mường tượng ra những con đường nối tiếp những con đường. Vậy mà tất cả chỉ là một thoáng những ký ức chảy qua cứ dâng ngập mãi.

Ký ức thỉnh thoảng lại hiện về khiến em đã không thể buông, dù biết hạ sẽ kéo em về hòa trong sắc vàng óng như ngọn lửa nhỏ ấp ôm không bao giờ tắt trong lòng, giăng vào nỗi nhớ mênh mang của mùa hạ những khoảng trời vô định, vần vũ cùng đám mây lang thang như bao phủ lấy tâm hồn em. Nhấn chìm con tim xuống vùng vực thẳm mơ hồ mà không biết nẻo về, em cứ sờ soạng trong không gian vô bờ của nắng hạ. Lặng yên nghe âm vang của lòng hạ đã từng rung động, nơi từng giọt mưa hạ ngã vào nhau xếp thành nỗi nhớ, nơi từng bước chuyển trong muôn ngàn nẻo vô thường của bầu trời hạ.

Thế nên nhiều lúc nhìn hạ rạo rực em lại muốn hái chút gió gửi hương bay đi thật xa, nhìn nắng chảy ướt đôi vai gầy trong veo một ánh nhìn em lại thèm ôm lại những nét buồn khe khẽ, dấu diếm đi hờn ghen riêng tư mà mong luôn nhìn thấy nụ cười ngập nắng.

Bởi những ưu tư trầm mặc rơi trên đôi mắt u buồn khiến em đi nhặt từng tia nắng ru đi những phút say của màu mi nắng hạ. Em muốn lại yêu màu của nắng hạ, màu của bình yên, màu của phút giây đầy dịu nhẹ, dù năm tháng hạ có đi nhưng em sẽ luôn tìm về và gieo nắng mới, bởi tất cả dẫu đã là duyên thì xa cách cũng chỉ như là một trắc trở, nếu là duyên thì sóng gió cũng chỉ là chếnh choáng chút ít mà thôi.

Vì thế, khi hạ dắt tay em về với những yêu thương nồng nàn, em sẽ thôi không ưu tư hay trầm mặc mà sẽ yêu trong ngọt ngào. Dẫu hạ đến rồi lại đi, chỉ ghé thăm khi những ngày quện hương trên cành lá đổ những yên an thì em vẫn sẽ yêu, yêu cho nắng hạ ướt mềm những cơn mưa mát rượi phủ lòng những ướt át, yêu cho gió đưa mây tụ hợp lại che bóng mát tâm hồn để hạ về ôm em vào lòng những xúc cảm yêu thương nhất.

Em yêu hạ !

Linh

 

5 Comments

  1. Hòa Vic 09/06/2016
  2. Hòa Vic 09/06/2016

Bình luận