Hạnh phúc bên người

Mã: skfjsjwivjcnviv

Trời hôm nay dịu nhẹ, có tiếng cười đùa của những chiếc lá trên cây xào xạc lất phất rơi trên thềm. Ta muốn mượn gió ru lá khe khẽ bước vào lâu đài cổ tích đầy hoa khoe sắc, bởi người còn nơi đâu vẫn chưa về bên ta nên ta muốn vẽ lên một không gian chỉ có ta và người.

hanh-phuc-ben-nguoi

Hạnh phúc thường đến từ đâu ? hình dạng của hạnh phúc thế nào ? có phải chỉ xuất hiện từ nơi thiên đường đẹp đẽ hay có vị ngọt như kẹo, mát dịu như nước và thanh như vầng trăng sáng ngoài kia. Ta không biết và cũng chưa từng được nếm dư vị cũng như nhìn thấy hình hài của hạnh phúc. Chỉ từ khi ta ở bên người nhận được sự cộng hưởng từ hai tâm hồn, trải qua buồn vui trong cuộc đời đan xen lẫn lộn, đã đi từ những âm thanh diệu kỳ với một không gian vốn không hoàn hảo giữa ta và người. Chính vì sự cộng hưởng từ hai tâm hồn đã khiến chúng ta xích lại gần nhau hơn.

Ta chìm vào thứ tình cảm chân thành ấy của người khiến lòng cảm thấy ấm áp vô bờ và hiểu hạnh phúc là điều thật giản đơn không phải là được sống, được đi hết quãng đường thật dài, thật xa mà hạnh phúc tựa như làn khói mỏng, tao nhã mà bình yên. Vẻ đẹp của hạnh phúc ta chỉ có thể cảm nhận bằng tâm hồn, sắc thắm của hạnh phúc là sự tĩnh lặng, phẳng đến khôn cùng khiến lòng người không khỏi bị cảm nhiễm mong ước được thấu cảm niềm hạnh phúc ấy như một hương thơm được chưng cất lên từ vẻ đẹp của tâm hồn, từ cảm xúc của lòng người. Trái tim đập những phút giây tĩnh yên như gió đồng vi vu hòa cùng bản hòa ca đan xen, lắng chìm trong dư vị ngọt ngào.

Vẫn là nụ cười du miên, vẫn vành môi đỏ thắm, vẫn chạm phải ánh mắt say nồng của người tựa hơi thở dịu nhẹ mang theo mùi hương nguyệt quế lan tỏa, gió khẽ thì thảo thổi tới mang người đến bên cuộc đời ta khiến ta trượt ngã, rơi nghiêng cảm xúc như soi rõ cả hồng cầu của vì sao tinh tú lấp lánh ngoài kia.

Ta chạy theo tiếng gọi của trái tim để niềm hạnh phúc đến gần, bởi ta nhớ mùi hương quện lẫn mùi vị của gió, của nỗi nhớ, của mùi hương cỏ hoa, mùi ươm nồng của đất, mùi của những giọt sương đêm đọng lại trong buổi sớm mai. Tất cả những hương vị đó người sấy khô và ngân ru và chưng cất vào tình yêu mà người đã dành cho ta.

Người đã hái đặt niềm hạnh phúc vào tay ta như thế, như gửi trọn cả vầng mặt trời thắp lửa, khiến ta ngồi lại nắm giữ cả niềm hạnh phúc vô bờ ấy mà chờ đợi cho ngày sum họp.

Mỗi khi nhớ về người ta thích dạo dưới ánh hoàng hôn, thích lang thang nằm trên đám cỏ dịu êm mà thả hồn trôi về khoảng không vô bờ ấy. Người như làn gió thổi tới mang theo tia nắng hong khô trên nền đất ẩm ướt, như làn mây ru tâm hồn ta trôi miên man sâu thẳm về bên người.

Vì thế, dù bốn mùa có luân chuyển, của mây trời có tan rồi lại hợp, dù mưa ngâu huyền thoại vẫn thấm ướt đôi vai gầy thì ta vẫn nguyện ngắt nụ sen hàm tiếu và cần mẫn ướp hương thơm nồng nàn vào trong tâm khảm để yêu mình người mà thôi.

Người về nhanh đi nhé để ta vắt ráo không gian cho ngày đoàn tụ, ta sẽ nguyện hóa thành giọt nắng rải yêu thương trên bước người về, cùng nhau đón mùa về nghiêng nắng hòa tấu bản tình ca để trái tim tỏa ra ánh hào quang rực lửa, khu vườn sẽ ươm nắng dệt đóa hóa thơm tình yêu nồng nàn đầy hương sắc. Mặc cho thời gian trôi để bầu trời xếp lại cầu vồng cho bình yên về lại, để ta hạnh phúc khi có người ở bên.

 

Bình luận