Hạnh phúc chỉ cần giản dị như vậy thôi

Tôi gọi một bát bún nhiều măng, bà chủ quán hăm hở mở vung nồi nước dùng, khói bay lên nghi ngút. Nắng chiều xiên qua ô cửa kính, phủ lên mấy con gà khỏa thân một màu vàng ruộm. Chợ chiều rồi nên cũng vãn, mấy hàng quán bên cạnh đều vắng cả…

Bà chủ quán cười cười rồi lễ mễ bưng cho tôi một tô bún đầy ú ụ. Tôi nghĩ, bụng mình chẳng thể ăn hết tô này.

Chợt phía cuối dãy hàng có ba người tiến lại. Mà họ đi chậm lắm, như vừa có ý tiến, lại có ý lùi. Hình như họ là một gia đình. Người cha đi đầu, mặc áo xanh lơ, to cao vạm vỡ, cái lưng đã gù cả xuống. Người mẹ mặc quần áo dân tộc Mông, đằng sau địu một đứa trẻ chắc tầm một tuổi, mặt mũi lấm lem, lại đang khóc ngặt nghẽo. Đứa con gái đi sau cùng, tóc búi tó đằng sau, khuôn mặt lộ rõ ra là đang mệt mỏi. Trông họ như một đoàn lữ hành từ phương xa đến, nét ủ rũ níu cả mấy đôi chân còn đang bước đi.

Bà chủ hàng đon đả mời, và họ dừng lại thật. Đúng ý tôi. Tôi nhoẻn miệng cười với người mẹ và với bé gái. Ý tôi là quán này ngon lắm đó, ngồi xuống đây đi. Họ cười lại với tôi, nhưng chỉ đứng đó thôi, ko chịu ngồi xuống,ánh mắt như vô hồn, chỉ có người cha là còn có vẻ như đang dò xét.

Bà chủ quán vẫn liên tục mời và nhắc họ ngồi xuống. Tôi thấy hơi căng thẳng, họ cứ đứng như vậy thôi, không chịu ngồi mà cũng chẳng chịu đi. Dễ phải đến tầm ba phút, bà chủ quán đã ko còn bình tĩnh được nữa, nét mặt đã ko còn tươi tỉnh, mà cái miệng đã rõ là đang càu ràu.

Chợt con bé đi sau cùng tuột cái địu trên vai và ngồi xuống ghế, không có vẻ gì là nó muốn ăn, hình như nó đang mệt và đợi bố mẹ nó ra quyết định. Thằng bé con sau lưng mẹ thấy con chị ngồi xuống thì lại khóc ngằn ngặt, giọng đã hơi khàn đi, hình như nó đã khóc nhiều lắm rồi. Đến lượt bà mẹ ngồi xuống, dỡ cái địu và thằng cu con ra rồi quay sang nói điều gì đó với chồng, bằng tiếng Mông nên tôi nghe chẳng hiểu. Ông chồng nghe xong thì hạ con dao gỗ đang cầm trên tay phải xuống mặt ghế rồi xăm xắn đi qua chỗ bày đồ ăn.

Họ gọi ba bát phở, bát của người cha thì to như bát của tôi, còn của người mẹ và đứa con gái chỉ được lưng lửng. Thằng bé con không được ăn. Nhưng hình như nó đói, cứ nhìn chòng chọc vào bát phở của mẹ. Bà chủ quán thấy thế cười nói:

– cho nó ăn đi chứ, nó đang đòi ăn kia kìa.

– nó không ăn đâu, không ăn được đâu mà – người mẹ nói bằng thứ tiếng Kinh lơ lớ

Thằng con nghe mẹ nói thế thì hình như nó hiểu, nó quàng tay qua tay mẹ nó, chỉ chỉ vào bát phở đã vơi quá nửa đi rồi. Mẹ nó liền lấy đũa gắp một gắp, bỏ vào lòng bàn tay cáu bẩn rồi dốc vào miệng thằng bé. Bà chủ quán thấy vậy la lên:

– Lấy thìa đút cho nó tử tế chứ sao làm vậy ?

– không quen đâu – bà mẹ trả lời cộc lốc.

hanhphuc-gian-di

Tôi thấy đúng là người Mông ko quen dùng thìa thật. Trong một bữa cỗ, họ thường lấy đũa gắp một miếng thịt mỡ thật to, bỏ vào lòng bàn tay và mời khách, ấy là họ nghĩ trang trọng lắm – như là nét văn hóa của họ vậy, thật thà mà chân thành.
Tôi vẫn ko hề có ác cảm với người mẹ và với gia đình này, lại quay lại với tô bún còn quá nửa của mình mà ăn tiếp. Đột nhiên bà chủ quán lại nói:

– cho nó ăn tiếp đi, nó vẫn đói kia kìa.

Bà mẹ kia như chẳng nghe thấy gì, cứ sụp đầu ngồi ăn cho đến hết bát phở, người cha cũng ko nói gì, bát của ông ta đã hết từ lâu. Chỉ còn đứa con gái là vẫn cắm cụi ăn, nhưng không có vẻ gì muốn đoái hoài tới thằng em cả.

Chỉ có thằng em, hình như cái dạ dày chăm chỉ của nó đang làm nó khó chịu, mặt nó xịu xuống, dài đuỗn ra.

Tôi bảo bà chủ làm cho nó một bát, bà chủ quay qua tôi bảo:

– Dào ôi, cái bọn này nó thế, cháu đừng bận tâm.

Thế rồi bà lại quay qua nhìn họ bằng đôi mắt khinh bỉ, mấy bà bán hàng cạnh đó cũng thế, có bà còn dừng cả tay đang xé thịt gà, vênh mặt lên hóng.

Tôi quay qua cười với người mẹ, xong lại cười với người cha, bảo với họ cho bé con sang ăn cùng tôi, họ mỉm cười từ chối. Cũng có như vẻ họ ăn sắp xong, tôi bảo với chị chủ, để tôi trả tiền dùm họ. Bà chủ nhìn tôi ngạc nhiên, chắc bà nghĩ tôi cũng không có tiền nên mới vào quán của bà ăn 20k/ tô phở, mà tôi cũng không có tiền thật, nhưng hôm nay thì tôi có đủ tiền để trả cho 4 bát phở đấy. Tôi là Người tốt bụng nhất thế giới, chẳng nên hẹp hòi làm gì. Nghĩ thế nên tôi vội rút tiền từ trong túi đưa ra, nhưng người cha áo xanh bên cạnh cũng đã rút tiền, đủ trả cho ba tô phở, tô của ông ta 20 ngàn, tô của vợ và con gái ông có 15 ngàn. Vậy là bà chủ không lấy tiền của tôi trả dùm họ, người đàn ông đó ko cần tôi trả dùm, nhưng vẫn quay qua tôi cúi đầu cảm ơn, rồi ông ta nở một nụ cười tươi lắm…

Tôi đợi họ đi khuất rồi lại ngồi lặng lẽ ăn hết bát bún của mình. Bà chủ hàng với mấy bà bạn bô bô lên bàn tán, tôi mặc kệ. Những miệng lưỡi thế gian này tôi đã nghe cũng quen rồi.
Nhưng tôi nghĩ, mình vào quán, ko phải quan tâm tô phở ấy bao nhiêu tiền, không phải sợ ăn thế có đủ no hay không, cũng ko phải quan tâm xem người đi cùng mình có ăn được hay không, ấy là điều hạnh phúc. Cũng ko thể nói gia đình kia không hạnh phúc, biết đâu giờ họ đang hạnh phúc khi cả gia đình vừa đc cùng nhau ăn phở xong, hiếm hiếm mới có một lần, rất ấm lòng. Còn thằng cu con, nó vẫn còn đang bú mẹ mà, nó chỉ đòi vậy thôi…

Đôi khi, hạnh phúc là điều ta đang có. Rất bình dị thôi, ko phải sơn trang kỳ vỹ mà làm gì

Bình luận