Lại một ngày trôi qua

    Em thường trở về muộn, em quen thế rồi ! Nhưng ngày tháng không có anh em luôn tìm một khoảng không cho lòng mình đỡ buồn. Em không lên đập, cũng chẳng ngồi bên cầu ngắm dòng nước lững lờ trôi. Em lựa cho mình một nơi yên bình… một đồi cát cao. Nơi ấy không có hình bóng của anh và nơi hai ta chưa từng đến. Em khẽ khoanh đầu gối lại trước ngực, em dựa đầu vào đó, cảm giác thật buồn làm sao ! Nếu có anh, em sẽ không thấy cô đơn thế này đâu. Mặt trời dần buông xuống nhè nhẹ, em thở dài, lại một ngày nữa sắp kết thúc. Và em biết, khi ánh hoàng hôn kia tan đi thì lúc đêm về với bao kỉ niệm và nỗi nhớ.
     Không có anh, em đã chẳng thể cười được nữa, em chọn cách im lặng, em nhìn đời bằng đôi mắt đượm buồn. Trong ánh mắt ấy, có cả vị nhạt của nắng chiều và cả bao tâm tư chưa thể nói. Đôi mắt em trở nên vàng hơn, dường như nắng đã soi thấu lòng em, em cảm nhận sự ấm áp của những tia nắng cuối ngày. Có lẽ là chút dư âm gì đó đọng lại lúc này. Nơi đây không có anh và cũng không có hình bóng của anh. Em đã không đi lại những nơi ta từng qua vì em sợ nỗi nhớ ấy chợt ùa về… khi nắng chiều sắp tắt rồi… khi hoàng hôn sắp buông lơi mình theo những đám mây xám và đang khuất dần sau những hàng cây xa xa.
    lai-mot-ngay-troi-qua-82716688
Em trở về với bao phiền muộn. Chiếc xe khẽ lăn bánh như cuộc đời em đang trôi đi thật chậm. Lối về như đang dài thêm, cũng giống như nỗi nhớ trong em lúc này đang được đong đầy. Rồi một ngày đã khép lại, em biết chứ, biết mọi thứ đã kết thúc từ lâu nhưng lòng vẫn cứ sầu. Em nhận ra cơn mưa cuối hè đã qua cách đây vài tuần, và sau cơn mưa ấy, hoa sữa rụng đầy góc phố. Hương hoa sữa mới chớm nở đầu thu trở nên nhạt nhòa… Là em không vui hay là cảnh vật biết buồn ?
      Một người con gái bỗng trở nên thầm lặng. Vốn dĩ cô ta cũng đã từng nở nụ cười trìu mến khi bên anh, vốn dĩ cô ấy đã từng yêu anh rất nhiều. Rồi một ngày anh đi, cô ấy trở nên im lặng, có bao giờ anh biết người con gái anh từng yêu đang tổn thương rất nhiều ? Có bao giờ anh biết vẫn luôn có ai đang chờ đợi anh phía sau ? Em biết, con đường em đi sẽ buồn lắm, là do em chấp nhận, là do em lựa chọn. Em đã cố gắng thế nào để níu giữ. Em đã mạnh mẽ thế nào để bước tiếp… những cuộc sống ấy vẫn không thể vui được, anh à ! Em nhận ra, trong buổi hoàng hôn ấy, buổi chiều cuối cùng khi có anh. Lòng em chưa vơi cơn đau nhưng ánh nắng ấy đã dần lấp đi những khoảng trống trong tim. Anh biết không, dù là em đang hiu quạnh lắm…
     Khi tình yêu chưa nhạt nhòa, em vẫn sẽ chờ anh về. Em biết, và dẫu cho cành hoa kia có tàn đi chăng nữa, ánh hoàng hôn còn mang em nỗi sầu thì lòng em vẫn còn thương…

Bình luận