Mong anh không hạnh phúc

Người ta thường chúc nhau hạnh phúc khi chia tay, nhưng người ta có thật sự muốn nói điều đó không anh nhỉ? Nên đối với em, tất cả những gì em muốn nói, là mong anh sẽ đau khổ khi nhận ra anh đã đánh mất đi một người yêu anh hơn cả bản thân mình!

Mong anh không hạnh phúc

Bốn năm qua:

Mỗi khi anh thấy buồn, em luôn sẵn sàng ngồi nghe anh nói, sẵn sàng cho anh mượn đôi bàn tay nhỏ bé của mình để anh nắm chặt mà đứng dậy cùng em bước tiếp

Bốn năm qua:

Em luôn chăm sóc anh ân cần và quan tâm anh thật nhiều, em biết anh cần gì, em luôn tôn trọng mọi quyết định của anh, sẵn sàng để anh làm theo những mong muốn của mình và động viên khi anh thất bại, đã có lúc em tự hỏi lòng sao em dễ dàng quá thể, em sợ một ngày nào đó, anh không cần nghĩ đến cảm giác của em, sợ một ngày anh lãng quên một người con gái luôn đứng sau dõi theo và ủng hộ anh mọi thứ. Nhưng rồi em lại tin tưởng con tim mình, tin rằng anh sẽ mãi hiểu được anh cần sống thế nào cho trọn tình nghĩa với em.

Bốn năm qua:

Em đã mặc kệ mọi thành kiến của gia đình bè bạn về anh, họ nói anh không chung thủy, không phải là người con trai tốt. Em im lặng không phản ứng hay tỏ vẻ thuyết phục, em tin em sẽ chứng minh được cho mọi người thấy anh và em sẽ hạnh phúc thế nào từng ngày một. Anh cũng thế, anh cũng luôn động viên hai đứa phải cố gắng vượt qua, anh bảo anh không bao giờ bỏ em cả hết, anh sẽ luôn bên em, nghĩ về mình em và bảo vệ em khi em cần.. Đã có khi em hỏi anh rằng “Nếu một mai em và anh không là một cặp, em không biết sẽ phải thế nào khi ta gặp lại nhau?” và anh không trả lời, mà có thì cũng là “Anh không biết”

Bốn năm qua:

Em tin tưởng anh đến mức dù cho ai đó có bảo với em rằng anh chở một người con gái khác đi học thì em vẫn mỉm cười bảo rằng em tin anh, đó chỉ là bạn bè của anh thôi mà, dẫu cho em có đọc được những dòng tin nhắn dịu dàng ân cần của anh dành cho bất kỳ ai khác thì em vẫn tin anh là một con người cởi mở.

Bốn năm qua:

Anh bảo anh yêu em vì em là người duy nhất yêu anh vì anh chứ không vì vật chất của anh. Em đã từng thấy lòng mình ấm áp đến lạ kì khi anh biết trân trọng nó. Em luôn là cô gái nhắc nhở anh phải biết quý trọng tâm hồn mình, biết thà sống nghèo khổ hơn là đua đòi phung phí để ra oai với mọi người một khi đó không phải là mồ hôi nước mắt của anh làm ra. Anh là con nhà giàu, anh không thiếu thứ vật chất nào, anh luôn tỏ vẻ ga lăng trong mắt của nhiều người con gái đẹp hơn em và khá giả hơn em, nhưng em tin trái tim em chân thành hơn tất cả, nó sẽ giữ được anh sau những ngày giông bão của đời anh.

Bốn năm qua:

Em sống rất đơn giản và bình dị, không cầu kì, không chăm chút cho vẻ ngoài như bao người khác. Anh nói anh thích thế, anh thích giọng nói và sự điềm tĩnh của em, em cũng muốn mình sống thế, an yên và bình thản với đời. Nhưng những khi anh gặp khó khăn, em không ngại ngần dành dụm cả tiền ăn cho anh mượn, em không ngại ngần cười tươi mua cho anh món quà anh thích dẫu sau đó em không có tiền xoay sở, không buồn giận khi anh quên tặng em món quà nhân ngày sinh nhật em và phải đợi em cười là “thui khỏi đi nà, em cần anh là đủ”!!

Anh nói anh không muốn lập gia đình sớm, anh mong em đợi anh, anh cần chuẩn bị thật chu toàn cho cuộc sống gia đình để em yên tâm khi xây dựng hạnh phúc với anh, anh hứa anh sẽ tự mình gầy dựng nên hạnh phúc cho cả hai mà không dựa dẫm vào cha mẹ mình.

VÀ SAU NGẦN ẤY NHỮNG BUỒN VUI, NHỮNG LỜI HỨA HẸN, NHỮNG QUAN TÂM THẦM LẶNG CHẤT CHỨA BAO YÊU THƯƠNG EM DÀNH CHO…anh quay lưng gạt em khỏi cuộc đời mình.

Anh bước vào một trường cao đẳng gần nơi em sống, với bao điều mới lạ, bao con người mới, và tình cảm mới.
Và rồi anh lạnh nhạt với em, anh tỏ ra mệt mỏi khi đi cùng em trên con đường chiều mình về nhà. Em chợt đọc được những dòng tin nhắn của anh năn nỉ một người con gái để anh được chở người ta đi chơi, khi cô ấy lưỡng lự, anh không ngại ngần bảo rằng anh sẵn sàng chở cô ấy trước cửa cao đẳng, hỏi cô ấy muốn đi SH hay EX,….
em nghe đâu đó trong tim nhói đau, nhưng em vẫn mỉm cười xem như chưa từng biết, và từng ngày dõi theo mối quan hệ ấy. Và em nhận ra, em đang là kẻ thừa thải trong đời anh, anh ạ.

11h đêm………..

– anh mệt rồi, anh đi ngủ nhé! em ngủ ngoan
– Dạ, hihi, anh ngủ ngoan nhak. Nhớ anh nhìu lắm!!

11h30….

em nhận ra anh vẫn còn onl zalo, em đăng nhập vào zalo của anh, và em nhận được những tin nhắn nhõng nhẽo của cô gái ấy, cô ấy bảo cô ấy bệnh cảm vì bị anh lây bệnh, trong khi em bên cạnh anh bao ngày mà không bị cảm, cô ấy hôn anh, và chúc rằng “cục cưng ngủ ngon nhé, m.m.oo.a.a”

chiếc điện thoại rơi xuống, trái tim như đang chảy máu, em không nói được một lời nào, nhưng em cần lời giải thích hơn là nổi nóng bây giờ với anh. Anh vẫn còn thức, còn chat với cô ấy, em nhắn tin anh:

– Anh ơi!

2 phút sau:

– Cái gì! anh đang ngủ em đừng làm phiền được không, sao em phiền quá vậy, ngủ đi!

ĐÊM ẤY, EM KHÔNG THỂ NHẮM MẮT ANH CÓ BIẾT??

9h sáng…giữa bầu trời xám xịt của tháng mưa, em nhìn vào mắt đôi mắt anh:

– Anh hãy nói thật với em được không mọi thứ anh chưa nói với em, anh cũng biết là em chưa bao giờ giấu anh gì cả phải không anh?
– Gì nữa vậy, lại là bạn em ganh ghét anh quen em nên nói xấu anh hả, yêu nhau mà em không tin bạn trai em là sao hả?-anh gắt.
– Không đâu, em biết là không đúng nhưng em đọc được tin nhắn của cô ấy gửi anh rồi, em buồn lắm!
Em chờ đợi lời giải thích chính đáng từ anh, nhưng tất cả khác hẳn với anh của bốn năm qua, đôi mắt anh đầy giận dữ:
– Em dám đọc tin nhắn của anh à, em nên biết ba anh còn không dám đọc, em là gì mà đọc tin nhắn của anh, anh chúa ghét ai đọc tin nhắn của anh.
– Nhưng em cần anh giải thích
– Im đi, anh không muốn nói chuyện với đứa con gái chơi “bẩn” như em, em thật càng ngày càng làm cho người ta thêm ghét, chia tay đi!Pye

Và anh quay lưng đi không nhìn lại, và từng câu chữ từ miệng anh dần dần như axit ngấm vào tận da thịt và mạch máu của em, em biết mình mất đi định nghĩa về tình yêu từ đó, em khép chặt tim mình lại, sợ sệt cảm giác ai đó lại bước vào tim em rồi xé nó ra, và em muốn khóc một mình mỗi đêm vì hụt hẫng.

Hôm nay là 20 tháng 10, em bước ra đường với váy trắng dịu dàng và chiếc cài tóc màu đỏ trên đầu, em men theo nhưng lối mòn em và anh thường qua, nhưng đồng bông lau cao ngang lưng, chúng đồng loạt chào em qua lối nhỏ, chúng cũng đang tự hỏi anh ở đâu hay chăng?- người luôn nắm tay em ra khỏi đám cỏ và bảo rằng “em thôi ngốc đi nào, mất em thì anh biết sống thế nào?”. Một nụ cười nhếch trên môi em, tự nhủ “thì anh vẫn sống tốt đó thôi, và nói câu ấy với người con gái đó”.

Em thì thầm với những đám bông lau:

– Tình yêu mà anh ấy đang theo đuổi không phải là chị hay tụi em đâu, đừng níu cổ áo anh ấy như các em từng làm, anh ấy đang yêu một cô gái nói yêu anh ấy trong 1 tuần gặp mặt, được anh ấy chở trên chiếc SH, xài IPAD và tai phone beat của anh ấy và hạnh phúc về những thứ đó, đó mới là tình yêu của cô ấy, chị chỉ mong cô gái ấy cho anh ấy thấy chúng ta đã bị tổn thương thể nào khi giành trọn tình yêu cho anh ấy thay vì yêu tiền của anh ấy như bao người.

Chiều hôm ấy, nhận được trên tay tờ giấy khám bệnh, em nhận được giấy báo bệnh, chợt nhận ra dường như em đang mất tất cả, em nhắn tin cho anh

– Lý do chúng ta chia tay là gì? một lí do chính đáng nhé!

5 phút sau, điện thoại rung “Vì quá nhiều đứa yêu anh, người hôm trước chat zalo cũng yêu anh luôn rồi, anh mệt mỏi lắm, chia tay đi”.

Zalo của em không còn hiện diện tên anh, tất cả đều được xóa hết.

3 tháng sau………..

Người con gái thích những cành bông lau đang nằm trên giường bệnh, trong đôi mắt cô ấy có gì đó chưa thể nói ra..

Chuông tin nhắn rung: “Anh xin lỗi em, anh là thằng tồi”, tin nhắn của một người đã gạt tay cô khỏi đời họ, anh ta đã nhận ra anh ta mất đi sự yêu thương chân thành.

Cô gái tắt điện thoại, thì thầm “Đừng hạnh phúc anh nhé”.

Một ngày mưa tầm tã, chiếc xe đẩy trắng với những con người gương mặt buồn bã đẩy một cô gái về nhà, một giấc ngủ dài, cánh đồng bông lau như ngã rập trong cơn lốc, chúng như đau đớn khóc, cố gắng gạt mình ra khỏi bàn tay của người con trai ngày nào, giờ cũng đang đau đớn như tuyệt vọng …

Bình luận