Nắng có phôi phai đi những niệm sờn

Đôi khi ngồi yên lặng ngắm nắng trôi dạt vào hư không, trộn vào những lãng đãng, những bảng lảng trong chiều hạ thấy cảm xúc dâng tràn. Giữa thẳm sâu của tia nắng, giữa ngọn gió xào xạc khiến lá xao xác nhảy múa trong vũ điệu của mình, rớt nghiêng trên vòm trời mây trắng.

Như một bức tranh vẽ lên bầu trời hạ, ta thấy mùi khói trắng như mây vươn về đâu xa lắm. Xa nơi có cánh diều căng mình bay mãi không mỏi mệt, ta thấy người đi về phía ta, nụ cười sáng cả tình thương, ánh mắt đầm ấm mà dịu dàng.

nang-co-phoi-phai-di-nhung-niem-son

Về lại những con đường của tình yêu, gốc cây già cũng đã yêu rêu phong để lại, khi đó cả ta và người đã từng lặng yên tay nắm bàn tay, miếng táo dở đã trở thành niềm vui trên đầu lưỡi của cả hai, cốc cafe chênh vênh trên ghế tự pha mình vào vị thơm ngọt của nắng mà quện hương nồng nàn.

Người đã trở lại để dài rộng tháng ngày ta sẽ cùng xếp lại là của nhau. Ta muốn rúc vào lòng, giấu trọn nắng vào tay, nằm ngoan và ẩn nấp để lặng im nghe tim mình nhịp thở thấy mọi điều ở đây mang một cảm giác thật an yên. Hàng mi có thể khép lại rồi mở ra, đã xới tung cả những ngu ngơ lên, khiến cho người nổi giận. Những giận hờn cứ vu vơ thế, cứ điên rồ thế khiến nắng cũng gom góp nụ cười hiền. Thỉnh thoảng ta tự thầm thì xem mình còn lãng đãng với nắng hay không bởi nỗi nhớ cứ lon ton xen vào giấc ngủ.

Nhưng thôi ta chẳng cần quan tâm tới điều gì đó vô thường, hay giá trị của khoảng lặng mà đem ra đong đếm với thời gian. Ta chỉ muốn dựa dẫm vào người, dựa dẫm vào chính tình yêu mà người mang đến. Ta hình dung ra một ngôi nhà tranh với cuộc sống đang chờ đợi ngày mai tiếp nối những ngày mai. Khi ấy người sẽ dìu bước bằng vầng dương trong sương sớm, sẽ chờ ta và hái đặt vào tay ta hương thơm tinh khiết của màu nắng. Còn ta chỉ cần tận hưởng và say trong mùi vị nồng nàn của nắng, mơ hồ ngồi ngắm những mông lung xung quanh mình.

Người vẫn thường sấy khô khoảng lặng bằng cách gom những sợi nắng vàng rộm rớt trên ô vuông của bậc thềm mà vòng tay qua ta và kéo vĩ cầm, tiếng huyền cầm nhẹ bẫng và du dương đưa ta vào thẳm sâu của những xúc cảm da diết. Xúc cảm ấy khiến thời gian như ngưng lại để cả ta và người đã cùng nhau chưng cất và ngân ru vào ký ức của riêng mình. Bởi ngày mai đây khi người đi, nắng có phôi pha đi những niệm sờn thì ta vẫn tin rằng sự vĩnh hằng đã nằm trong khoảnh khắc, cái khoảnh khắc cả ta và người cùng chạm vào nơi ấy, sẽ là đọng lại, sẽ là mãi mãi.

 

Tags:

Bình luận