Ngừng yêu nhưng chưa thể ngừng đau

Ngừng yêu….
Nhưng chưa thể ngừng đau….

Thế gian này, trong tình yêu làm gì có phải trái, làm gì có đúng sai, chỉ là chỉ có một người lựa chọn nỗi đau cho riêng mình mà thôi! Anh chưa hiểu vì sao tình yêu lại cho anh nỗi đau này khi người anh yêu hơn cả bỗng dưng quay lưng ra đi, bỏ lại cho anh một vùng trời hoang hoải đau thương. Anh đã cố gắng rất nhiều! Có những lúc hụt hẫn nhưng anh chưa từng than vãng.

Anh đã cố gắng lắm rồi! Nhiều lúc anh cũng chẳng biết anh cần phải làm gì để cho em cảm nhận tốt về anh. Chẳng lẽ anh phải quên đi cái hình bóng mà từng là tri kỹ. Em hãy nói đi, để anh còn biết mà tự rút để hạnh phúc kia lại cho em. Anh sẵng sàng nhận lấy niềm đau khi em không cần anh nhưng em không thể nào im lặng.

ngung-yeu-chua-the-ngung-dau

Ngày đó anh chẳng biết chút gì về facebook, zalo. Không phải vì anh nhút nhát mà là vì anh không có nhã hứng. Chính em, em đã thay đổi toàn bộ con người trong anh. Từ việc anh đã quen dần tới facebook,zalo thì anh còn bỏ đi những chiếc áo thun và chỉ mặc toàn áo sơmi mà em chọn cho anh khi đi chơi, dạo phố. Anh cảm nhận tình yêu mang đến cho anh sự chính chắn hơn, can dảm hơn và không còn mắc cỡ, e thẹn khi gặp em.
Anh muốn ôm chầm lấy em, nắm tay em đi hết quãng đường dài dăng dẳng phía trước. Anh muốn tìm nơi nào đó vắng em và chỉ để hét lên rằng”Anh yêu em”.
Bây giờ anh cảm thấy xa rời em hơn, xa vòng tay ấm áp, xa nụ hôn đầu mà đã khiến anh biết thế nào là yêu. Tình yêu này như một liều thuốc phiện, anh cũng chẳng biết khi nào mới hết say trong cơn mơ phù phiếm.
Mà thật ra, anh nên tự trách bản thân vì đã quá tin em ngay từ đầu. Chỉ là chút ngọt ngào thôi mà anh cứ lầm tưởng mình được yêu thương. Kẹo ngọt, bánh ngọt, lời tỏ tình ngọt, những tin nhắn ngọt…. dừng như là điều quá dễ dàng của những kẻ lừa dối kia rồi! Anh mới chợt ra rằng cái thứ tình yêu em trao anh cũng như viên kẹo, chiếc bánh mà em dành cho anh. Bởi khi viên kẹo kia tan hết cũng là lúc tình yêu tan vỡ,…

Cuối cùng thì em cũng bỏ anh ra đi, cuối cùng thì tay cũng rời tay, cuối cùng thì tình yêu đã tàn phai, anh phải chấp nhận cái tình cảm ấy đã đổi thay. Nhưng phải đến bao giờ thì cái tình cảm ấy mới phai đi, vì anh biết ” Ta đã từng yêu nhau “.
Bàn tay nắm đầy hạnh phúc bỗng chốc đã vụt bay. Chỉ còn những ngày tháng quạnh hiu, lanh hoanh với những ký ức buồn đến thế. Lửa cháy tàn tro, nước mắt tràn trề…đến khi nào anh mới ngỡ em đã xa anh. Ngày tháng dài dăng dẳng chẳng còn tiếng cười nói đùa vui của em để lại nơi đây một khoảng trời bình yên không tả nỗi. Anh thầm hỏi “Khi nào thì ngọn hải đăng kia lại là nơi chúng ta hội ngộ sau những ngày mệt mỏi?”
Ai bảo kỷ niệm chỉ toàn là hạnh phúc, rằng chỉ những kỷ niệm đẹp mới tồn tại trong năm tháng về sau. Tất cả những người trả lời như thế đều dối lòng đấy, họ cất nỗi đau đi rồi để khi người khác hỏi thì cười để đẹp cho hiện tại. Sâu thẳm trong trái tim họ là niềm đau vô đáy, sẽ không phai tàn theo năm tháng nếu như họ vẫn còn nhớ thương một người.

Lời tâm sự của chàng trai lần đầu nhận lấy niềm đau.
Hết yêu… nhưng vẫn chưa thể hết đau.

Bình luận