Rảnh rỗi nhớ nhà

Nhà mình là nhà đất
Mái kè tái lợp trên
Tường thì từ bùn đất
Mỗi lần cơn bão tới
Nào bao nhỏ bao to
Đựng đầy là đất đá
Nào dây thừng kéo qua
Để giữ ngôi nhà nhỏ
Đừng để bão cuốn đi
Cơn bão ầm ầm tới
Gió thổi mái tranh xiêu
Chậu to chậu nhỏ hứng
Nước lênh đênh khắp nhà
Mấy năm bố làm xa
Năm mẹ con góc giường
Ngồi rầu rĩ co ro
Mong sao cho trời sáng
Cơn bão qua thật nhanh
Thế rồi nó cũng qua
Mặt trời ló dần lên
Do mái tranh bay mất
Lốm đốm sáng khắp nhà
Rồi lại chèn kè lá
Cứ thế qua mùa bão
Con hay chơi bi ve
Cả cù và dây thun
ở hiên nhà sau nhà
Vì ở đó mát rượi
Con hay trèo lung tung
Vì nhà mình bằng gỗ
Như con khỉ ham chơi
Leo trèo khắp trong nhà
Con hay lên mái nhà
Nằm trên đó hát ca
Nhà mình chè mênh mông
Mẹ và hai chị hái
Nhưng chẳng hết bao giờ
Con yêu cây chè lắm
Vì nó nuôi con lớn
Tuổi thơ con chăn bò
Đi dọc đồi Hòn Cả
Qua cả bên Huyện Đội
Hay thả trộm nhà mợ
Rồi cắt trộm mậm mía
Về đút mồm bê ăn
Chửi nhau rồi đánh nhau
Với mấy đứa đội bên
Lấy đá xanh choảng nhau
ấy vậy mà lúc lớn
Lại có đứa thành đôi
Bên cạnh nhà hàng xóm
Có đồi chè chết thưa
Cỏ chỉ mọc tốt um
Con mang bò sang thả
Kệ cho nó chạy ăn
Con nằm xuống bãi cỏ
Vô tư ngắm đất trời
Bố mẹ làm đủ nghề
Vất vả đến tận giờ
Đầu đã hai thứ tóc
Mà chưa được nghĩ ngơi
Con đường con đi học
Toàn là dốc đất trơn
Cứ mỗi lần mưa tới
Cởi dép chân bám đất
Không thì đi bằng ủng
Nước vào trong ọc ọc
Tuổi thơ con nghịch ngợm
Đưa tay vào bánh xe
Xe thì đang đà chạy
Bây giờ toàn xẹo thôi
Con cũng biết đủ nghề
Nhưng không biết cấy lúa
Nhà mình làm công nhân
Chẳng trồng lúa bao giờ
Con có một nhóm bạn
Hàng xóm nhà mình cả
Nhà mình là ở giữa
Hai bạn ở hai bên
mỗi tối hè tụ tập
Đi trộm ngô trộm khoai
Mang về một nhà nướng
Cười hả hê sung sướng
Con còn đi trộm táo
Bò lăn dưới ruộng trốn
Trườn ở trên đất cát
Để tránh mấy con chó
Nó mà thấy là toi
Gai táo cào khắp người
Nhưng hái xong thấy khoái
Chẳng biết đau là gì
Con đi bắt cua đêm
Xạc đèn pin thật đầy
Đi bắt tận đêm khuya
Rồi con đi mò ốc
Lội ao trong đục ngàu
Mang về ngâm rồi luộc
Đi bẻ nhiều gai bưởi
Về cả nhà quây quần
Cười vui thật hạnh phúc
Con đi câu cả cá
Nhưng câu ao nhà bà
Con thì câu chẳng giỏi
Bố với chú thả lưới
Tha hồ cá rô phi
Ao thím có cây sung
Nó ngả theo ao lớn
Con thích trèo lên nó
Vẫy vẫy bóng xuống ao
Những lần bố nhậu say
Về lại làm mẹ khổ
Mẹ bỏ đi lên chú
Nữa đêm gọi con dậy
Bố bắt con đi tìm
Con lơ ngơ mắt ngủ
Đi qua cái ngã ba
Ai chết đưa ra mã
Cũng dừng nghĩ chỗ này
Sao ngày xưa con giỏi
Chẳng biết sợ là gì
Nếu bây giờ đổi lại
Con chẳng dám bước đi

 

Bình luận