Tháng mười hai em dấu tàn phai đi đâu

Tháng mười hai… Những con phố trầm buồn, còn vạt nắng đông xuyên khẽ qua những nỗi đau rớt giọt lệ si. Bất giác thấy vắng đâu đó những giá lạnh của mùa. Dù tháng mười hai không thừa nắng để rải đều xuống những con phố trầm mặc làm ấm lòng người, cũng chẳng đủ để em hòa mình trong những bản thánh ca trong giáo đường

Nhưng em vẫn thích mọi thứ thuộc về tháng mười hai, cũng chẳng hiểu vì sao. Dù tháng mười hai gắn liền với giá rét, với cô liêu, với mùa đông về không bếp lửa. Ngay cả những khi đông cấu cào tê buốt mà lòng đau hoang tàn chảy. Những rét buốt chẳng thể đóng băng tháng năm mòn mỏi, những mảnh vỡ thêm xù xì dưới bóng cội già lay lắt, mà em vẫn hoài thương.

thang-12-em-dau-tan-phai-di-dau

Có phải bởi khi tháng mười hai có cánh hoa rơi nghiêng giữa trời không nắng…

Mà em hoài tưởng thời gian đủ để giữ lại tháng năm không u buồn, nên em đã ngang qua nhanh, thật nhanh cho bước chân dừng lại, cho cơn gió ngủ quên trên cành biếc, mùa Đông chạm vào cánh tay hao gầy.

Em cứ ngồi đó mơ màng để chiều buông qua, nghe tim đập nhịp đập thời gian trôi. Em đã từng dịu dàng bên phố đông đam mê mùa như khúc Romace ngọt ngào, đã từng cầm cành hoa nghiêng nghiêng mắt biếc mà lòng không chơ vơ trong chiều đông dần nhạt nắng.

Có phải là vì tháng mười hai… em đã đánh rơi chiều trong lạnh giá.

Kể từ khi tạ từ, trong đáy sâu một vùng ký ức mỏng mảnh giờ đã rơi xuống thấm tan vào bông tuyết trắng. Em dấu đi những thinh lặng để đứng dưới giáo đường nghe nhạc thánh ca và mang cả mùa Đông có tuyết chạy về ôm những cơn nắng. Em đi lang thang, em đi tìm một điều gì chỉ còn là niệm cũ.

Có những khi đi ngang qua phố đông em ước người ta có thể tạo ra một câu chuyện cổ tích giữa mùa đông dài tê tái, người ta có thể mang nắng đông đi rải khắp những con phố dài, người ta có thể mang hơi ấm xoa dịu bớt đi những cô liêu, những trầm tư không hờ hững để đời thêm thiết tha và sâu lắng hơn lúc nào hết, xoa dịu tâm hồn kẻ lang thang. Nhưng đó chỉ là những điều ước, điều ước khi tháng mười hai luôn mang đến chút vị đắng của giá lạnh, vị cay nồng của bếp lửa khói phải không ? Nhiều lúc em cứ vậy, tự ồn ào rồi cũng tự dịu êm, tự dấy lên rồi lại tự chìm xuống, tự nhớ chơi vơi xong rồi lại quên mau như một kẻ buộc phải xóa đi những kí ức thừa.

Nên tháng mười hai… em dấu những tàn phai để cảm xúc đi hoang…

Em bỗng thèm chút nắng vàng rực rỡ, thèm chút gió se sắt mùa, thèm những con đường vắng chỉ nghe tiếng hơi thở dìu dịu. Thèm nụ cười hiền bên mái hiên, thèm ly trà sen thơm nồng, thèm tiếng vọng thuở xưa ngày tháng chưa sầu muộn. Thèm tan về cũ kỹ cô miên.

Liệu tháng mười hai có thể giúp em tìm lại thổi những cơn gió hắt hiu, lạnh lùng trở nên nhẹ nhàng, ấm áp được hay không?!

Tháng mười hai có thể giúp em thêm dũng cảm và dùng lòng tốt để tiếp tục đeo đuổi ước mơ kiếm tìm hạnh phúc hay không?!…

Vì thế hãy cho em tỉnh giấc, dung hòa mọi cảm xúc, dịu xoa vào lòng kẻ cô đơn trong mùa đông hòa với bông tuyết nở trong mùa giáng sinh. Để em ru những chiều mùa đông bằng đóa hoa màu vàng nắng. Ru những nỗi cô liêu hoang vắng bằng những con đường có bóng dáng ai qua. Ru những nỗi buồn đang rũ rượi như ngọn gió sắt se ùa về.

Chỉ những điều ấy thôi cũng đủ cho em ru những chiều mùa đông cho kỷ niệm nằm ngoan dưới những dại khờ…

Em sẽ dấu tàn phai vào trong nắng rồi trở về ru miên trong chiều đông.

Em sẽ nhặt đông cài lên bông tuyết trắng, hứng lấy vài giọt thấm lên bờ môi khô và gói ghém những chênh vênh ngày cũ.

Để khi giáng sinh về em sẽ thắp lên ánh lửa hồng hòa trong tiếng kinh cầu cho một mùa giáng sinh an lành, hạnh phúc và ấm áp sẽ luôn cạnh bên.

 

Bình luận